Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

55. THU XA VẮNG

Từ thu ấy có một miền xa lắc
Thỉnh thoảng về trong nỗi nhớ nguôi ngoai
Khi chiều tà những đêm trăng vắng
Ngắm sao khuya, thấp thoáng bóng ai ngồi

                          *

Xa vắng ấy con đò chiều đưa tiễn
Trên bến tình để lại một bờ say
Choán hết cả nỗi niềm trong tâm tưởng
Với trăng thu đong đếm nỗi vơi đầy.

                          *

Xa vắng ấy ra đi không trở lại
Trong thu vàng có sắc thu riêng
Ai cứ giữ còn tôi thì khắc khoải.
Biệt ly rồi, xa vắng lại y nguyên.

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét