(Tặng người vừa rời quan lộ)
Sau thác trắng
Là dòng sông cuộn chảy
Nửa vần vũ ngược nguồn, nửa tư lự về xuôi
Anh đứng giữa hai bờ nghe gió hát
Trong sương chiều mung lung
Phía sau bờ em có đợi anh chăng?
Lũ xiếc - sóng cồn rạn vỡ
Nơi ở lại mất còn ai lưu giữ
Hoàng hôn rực đỏ, gió mưa ngâu
Những con thiêu thân lao về phía sắc màu…
Bao tinh tú cũng mờ dần vào vũ trụ
Lòng sông cứ xuôi về biển cả
Lòng người luôn muốn ngược nguồn xa
Sóng dài mái chèo ngắn
Thác vờn xô
Gom nhặt của trời “rơi vãi”
Kể tham lam giàu có đã là anh
Ngày mai kẻ hành khất sẽ là anh
Đánh mất những gì trời cho còn lại...
Kể bần hàn lui về “trang trại”
Làm gã trồng rừng ươm lại màu xanh
Tự thuở đốt cháy mình nông nổi
Hơn làm kẻ đa mình
Ngơ ngác phố chiều giữa chiều xanh.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét