(Tặng Hà hói)
I. Thực (Bà 1)
Thời thiên chức hoa hồng che nắng gió
Trong cơn giông ai thấm ướt nỗi niềm
Biển đang cạn đời người như ngọn sóng
Cát đầy bờ, cứ muốn nhoài lên!
II. Mơ (Bà 2)
Cánh buồm nhỏ neo mình theo dòng chảy
Trái ngọt hoa thơm nhường chị, nhường chồng
Đêm giáng sinh, chờ...gà gáy sáng
Mơ mai ngày: Đẻ vài lão Đàn ông.
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét