Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

7.    ĐÔNG TRUYỀN BÁCH BỆNH
            (Ô: CẬN KHÓC VỢ)

  Con đò rời bến làng ga
Theo ông làng Rộc, bến xa quê nghèo
Đường đời qua buổi gieo neo
Ông bơ vơ giữa buổi phố chiều, Cô đơn.
Giao thừa gió lạnh mưa đêm
Quàng tay gặp chiếc gối mềm, ướt sương
Tám mươi năm, mấy đêm trường
Tám mươi xuân, cuối con đường dở dang
Bờ xa, đò cũ, ngại sang
Đêm đếm ôm bóng, mơ màng nhớ nhau
Cúng Bà :gà ,nếp, cơm ,rau
Khấn Bà với cả nỗi đau, tơ màng
Đường đời là khúc loanh quanh
Bình minh vừa ló, đã thành sao khuya
Trời cho ta được những gì
Mà nay hương khói, thầm thì nhớ thương.g
Bà đi về phía hoàng hôn
Chờ ông ở cuối con đường... ngày xưa…
Con đường chung nón, ướt mưa
Có lời thề nguyện, bây giờ 2 nơi
Thương Bà vất vả một đời
gánh gồng... đi mãi..... phía trời... đầy sao...
             CHÂU NHO

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét