3. NỤ HÔN HUYÈN THOẠI
(Tặng anh
Phạm Tiến Duật)
Đạn bom muôn
nẻo Trường Sơn
Gặp em tặng
một nụ hôn để mừng
Hôn nồng
cháy, bỗng tạm dừng
Tưởng như
chưa được, tưởng chừng chưa trao
Nụ hôn nồng
ấm ngọt ngào
Bao năm sờ
thấy má đào hằn môi
Nụ hôn hương
lúa, hương khoai
Hương chanh,
hương bưởi, hương nhài tóc em
Ngả nghiêng
vách đá rừng đêm
Bom rung, hoa lá chồng chềnh nhịp
hôn
Ngày mai có thể không còn
Nụ hôn
em giữ vui buồn theo anh
Giữa bao đau đớn chiến tranh
Nụ hôn khâu lại chóng
lành vết thương
Tặng nụ hôn giữa chiến trường
Trao nhau
giây phút yêu thương hẹn thề
Ngày mai có
thể không về
Giữa nơi bom đạn bốn bề lửa vây
Nụ hôn dáng
đứng nơi này
Tạc vào thế kỷ những ngày tuổi
xanh.
______________________________
Cố
thi sĩ Phạm Tiến Duật ở chiến trường trên đường hành quân gặp các cô TNXP hoặc
nữ quân nhân, anh thường thay bắt tay bằng một nụ hôn - Các cô cũng thích được
anh hôn. Có nhiều cô lần đầu cũng là lần cuối. Tôi chứng kiến nhiều lần và viết
tặng anh bài thơ này. Theo ý anh là khi anh mất đi thì mới công bố bài thơ này - Huyền
thoại nụ hôn.
(Nhân
ngày giỗ đầu của anh tôi đã đọc bài thơ này trên VTV1).
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét