Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

2.   LẦN CUỐI NGỒI VỚI ANH
                                          Phạm Tiến Duật


Thi sỹ cô đơn như bài thơ số một 
Anh lận đận với bài thơ khói bom
Tôi gồng gánh theo bài thơ số cộng 
Hai phía đời bồi lở hư không

Đồng đội, cùng tôi, cùng anh 
Nửa đời đi qua trận mạc 
Vợ con dở khóc dở cười 
Lương đủ in thơ tặng bạn

Tôi lên phòng tổng biên tập 
Anh đãi một can rượu suông 
“Đọc thơ mừng ngày thoát chết”
Hôn nhau nghẹn đắng mặt mày

Trước hôm mừng sinh nhật anh 
Nửa ngày cùng anh trò chuyện 
“Cỏ lẽ tuần sau vào viện 
Tao giờ lực bất tòng tâm ”

Hôm nay anh nằm mê tỉnh 
Bất động dáng hình Trường Sơn 
Âm vang một thời áo lính 
Ai rao mỏi giọng phố phường

Có lẽ rồi anh đi mãi...
Khói bom thành vòng trắng trôi 
Mờ tỏ một vầng trăng lửa 
“Tìm chỉ nhấp nhổm lưng trời


  Bệnh viện 108 
Ngay 25/11/2007

Không có nhận xét nào :

Đăng nhận xét