(Trích thơ dài “Xuân về trên ngã ba km số 0”
đường Trường Sơn)
Tên làng sao gọi là Ga
Nắng nghiêng bóng núi, suối oà nguyên sơ
Sông ôm bóng núi lững lờ
Sao rơi, hoãng toác, Hòn Rô giật mình
Làng Ga, làng Sẻ, Đại thành
Tên quê vọng mãi những lần đi xa
Cồn quanh thăm mộ ông bà
Trách dòng sông đã đưa ma về trời
Hòn rô hóa đã bao đời
Bạc đầu sóng vỗ vọng lời dân gian
Tiền đưa mấy chuyến đò ngang
Đầy vơi mấy cuộc rượu ngàn mấy đêm
Tiếng tu hú vọng bên thềm
Ngỡ còi tàu hú làng mình thành Ga
Ai đi xa mãi chẳng xa
Bốn mươi năm ánh sao nhòa giấc mơ
Ta về tìm lại tuổi thơ
Gặp con đế dụi hát chờ trăng đêm
Tìm miền ký ức đan xiên
Gặp dòng sông cũ chảy quên lối thề
Tìm khe nứa gặp làng Nu
Qua phà Sen gặp làng Cừa nắng xiêu
Tìm ai trong buổi mưa chiều
Tiễn nhau nón lá núi đèo Ba quanh
Tìm trong mộng ước chưa thành
Từ đường quê nhỏ gập ghềnh nắng mưa
Xuân đã về quê đã khác xưa
Làng thành thị Tứ lúa ngô xanh đồng
Trường làng điện sáng tưng bừng
Rộn ràng ánh mắt trống mừng hội xuân
Chợ quê dãy dọc, dãy ngang
Bốn phương hội tụ mênh mang đất trời
Ô che nghiêng bóng ai cười
Nhà cao ngói đỏ xe người lại qua
Lối quê đường mới vươn xa
Rộng dài đại lộ ngã ba một thời!
Người quê ơi: ở trăm nơi
Hãy về thị trấn thăm chơi vài ngày...!
Rượi xuân nâng chén vơi đầy
Ngả nghiêng hoa tóc, thoả ngày xa quê.
Tân Kỳ ngã ba Km số 0 năm 1965
Hà Nội, xuân 2005
Không có nhận xét nào :
Đăng nhận xét